Đồng thuận

Đồng Thuận cũng thường được gắn với Tương Giao, và nó không giống sự Đồng Quan Điểm, bởi Đồng Quan Điểm có thể tồn tại giữa những người không quen biết với nhau. Người ta không nói rằng họ đồng thuận với nhau bởi họ có cùng quan điểm trong bất kỳ việc gì, chẳng hạn như, về khoa học thiên văn (sự Đồng Thuận ở đây không có bất kỳ mối liên hệ nào với Tương Giao), mà họ nói rằng Cộng Đồng Đồng Thuận đồng ý về những điểm mang lại ích lợi và cùng thực hiện những gì đã được ấn định trong thương nghị chung. Do đó, chúng ta thấy rằng sự Đồng Thuận hướng đến mục đích là hành động, chỉ những hành động mang tầm quan trọng, và là của chung, hay ví dụ, trong trường hợp các Quốc gia đơn lẻ, khi mọi người đều đồng ý trong việc lựa chọn thẩm phán, hay trong việc kết mối liên minh với người Lacedæmonia, hoặc chỉ định PiĴacus69 là người cai trị (nghĩa là giả sử chính anh ta cũng tự nguyện). [1167b] Nhưng khi mỗi người đều mong ước rằng mình sẽ nắm quyền (như anh em trong Phoenissæ70), họ cãi vã và lập ra đảng phái: vì, rõ ràng sự Đồng Thuận không đơn thuần có nghĩa rằng mỗi bên cùng chấp nhận một ý tưởng như nhau, bất kể nó là gì, mà nghĩa là họ làm thế trong sự tôn trọng dành cho cùng một mục tiêu, như khi cả quần chúng lẫn các trí giả trong một Quốc gia đều muốn những người tốt nhất đứng ra quản trị đất nước, bởi vì theo đó tất cả đều đạt được mục đích của mình. Do đó, sự Đồng Thuận rõ ràng là một Tương Giao xã hội, như nó vẫn từng được cho là vậy: bởi nó mang mục đích hướng tới những điều phù hợp và ảnh hưởng đến đời sống. Và sự Đồng Thuận này tồn tại giữa những người tốt: bởi họ đồng thuận với chính bản thân mình và với người khác, sự Đồng Thuận ấy có cùng vị trí, nếu tôi được phép diễn tả: ý tôi là, mong ước của những người này là kiên định, không chờn vờn như cánh bướm, và họ muốn những điều chính đáng và phù hợp, họ cùng nhau hướng đến những điều như vậy. Những người xấu, ngược lại, ít khi có được sự Đồng Thuận, cũng như họ ít khi trở thành bạn hữu thực sự, ngoại trừ ở một số ít, họ ham muốn thái quá những lợi ích không thuộc về mình và trốn tránh lao động hay phụng sự vì điều tốt chung: và khi mỗi người mong ước những điều này cho anh, anh lại ghen tị và cản trở chính người hàng xóm của mình: và trong lúc họ không để tâm tới những điều tốt chung, chúng đã biến mất. Kết quả là họ cãi vã, cưỡng buộc nhau làm việc mà không sẵn lòng làm phần việc đáng ra của mình.

(Còn tiếp)

Các phần

image_pdfimage_print

Trả lời

Điện thoại
Messenger
Zalo
Facebook
Liên hệ