Category Archives: Kinh doanh và doanh nhân

Các vị phú hào mà ta kể vào một bậc thượng lưu trong xã hội đây không phải hễ cứ người nào có của ăn của để, bạc vạn tiền nghìn, ruộng cả ao liền, nhà ngói cây mít, hoặc có được năm bảy cái lầu tây cho thuê ở thành phố, hoặc có được một vài muôn đồng bạc thả lãi ở nhà quê, rậm rịch nào xe, nào ngựa, nào song mã, nào ô tô; lèo loẹt nào hột, nào vòng, nào vàng trát người, nào ngọc đầy cổ, mà đều mạo nhận cả được cái huy hiệu phú hào, đều ngang nhiên tự phụ là mộ bậc thượng lưu trong xã hội cả được đâu.

Gọi là phú hào là những người có chí khí to, độ lượng rộng, sản nghiệp lớn, kinh doanh nhiều, là những người vốn hào mà làm nên giàu, đã giàu lại hào, càng giàu càng hào vậy.

Những kẻ tốt số giàu tự trong trứng giàu ra, sinh trưởng ở trong đống bạc đống tiền mà chỉ biết hưởng nhờ phụ ấm, đem cái của mồ hôi nước mắt của người trước tân cần tích lũy mà huy hoặc xa xỉ, cam tâm cống hiến cho ả phiện, thần men, ma tình, quỷ đồ, nó làm cho nhân cách phải trụy lạc, sự nghiệp phải tiêu ma, cũng có kẻ ngứa tiền rửng mỡ, húng của thi hơi, vác của ông của cha đi mà chịu theo vào đấy những sự nhục nhã tày đình, vào cửa nọ, ra cửa kia, luồn người này cúi người khác, để mua chuộc lấy cái hư vinh vô vị ông hàn ông bá, hay lo lắng về cái kiện sự lạp nhạp mảnh ao mảnh vườn; lại những kẻ phùng cơ cấu hội mà vớ được một đôi cái hoạch tài, hoặc vì khéo bôn xu cầu cạnh, theo đóm ăn tàn, hoặc vì bạo ăn sống nuốt tươi, rán sành ra mỡ, tấy lên rồi thì làm ông hoàng ông hạng, ăn chơi phỉ sức, sang trọng vào nhòng, ai chết mặc ai, hầu bao thắt chặt; những kẻ ấy đã có tên chữ gọi là thủ tiền lỗ, mà ngay ở trong xã hội ta cũng có tên gọi rất thông thường là thần giữ tiền, là phường keo tấy.

Điện thoại
Messenger
Zalo
Facebook
Liên hệ